DiscoverVì sao thế nhỉ!
Vì sao thế nhỉ!
Claim Ownership

Vì sao thế nhỉ!

Author: Vì sao thế nhỉ!

Subscribed: 14,247Played: 69,880
Share

Description

Let's start with why!

Chào cậu,
Chúng mình là "Vì sao thế nhỉ!". Đây là chuỗi Minipodcast thường bắt đầu bằng những câu hỏi "Vì sao...?" dựa trên phương pháp First Principles Thinking - Tư duy Nguyên bản. Từ đó mang lại cho cậu những góc nhìn đa chiều về nhiều vấn đề khác nhau trong cuộc sống để có một tinh thần sống thật sự.

Cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của các cậu rất nhiều!
Thân mến,
Vì sao thế nhỉ!
213 Episodes
Reverse
Người ta vẫn nói mối tình đầu là mối tình khắc cốt ghi tâm khi trái tim lần đầu tiên biết rung động vì một hình bóng nào đó. Sau này, khi trải qua vài lần vụn vỡ, trái tim sẽ chai sạn hơn, lý trí sẽ thắng thế.Thế nhưng tại sao, dù đã học được cách yêu và cách chấp nhận mất mát, cuộc chia ly của những mối tình đến sau vẫn khiến chúng ta gục ngã, những vết cứa lại càng đâm sâu hơn tình đầu? Chúng mình đã từng tin rằng, lần này, bản thân mình mình đã đủ tốt, người kia đã đủ phù hợp, và thời điểm đã đủ chín muồi. Cứ ngỡ đã gặp được Mr/Ms. Right của cuộc đời mình, cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi đến trạm dừng cuối cùng của hạnh phúc, vậy mà cuối cùng vẫn chọn buông tay. Dù gặp nhau ở phiên bản trưởng thành hơn, dù đã biết cách yêu thương và chia sẻ hơn, nhưng chúng mình vẫn không thể giữ người mình yêu bên cạnh. Chẳng phải tình đầu sao vẫn đau đến thế? Tại sao vẫn yêu si mê, tại sao trái tim vẫn ngô nghê, vẫn dành trọn lòng mình như thế? ( trích từ lời bài hát "Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế - Ca sĩ MIN) Hãy cùng Vì sao thế nhỉ đi tìm câu trả lời trong những lá thư chưa gửi trong tập radio này nhé!
“Hà Nội ngày mai mưa, khi ra ngoài nhớ mang theo ô nhé”, “Nhớ ăn đủ chứ đừng bỏ bữa nghe chưa”, “Hôm nay có mệt không, tâm sự một chút chứ”,... Ngàn lời yêu được gói gọn trong những lời quan tâm ấy, những lời không làm trái tim rung lên dữ dội, nhưng lại âm thầm ở lại rất lâu, như hơi ấm còn vương trên tách trà đã nguội."Chuyện mình gói gọn trong tiếng yêu" radio hôm nay là câu chuyện của những quan tâm nhỏ bé như thế. Khi yêu, ta học cách lắng nghe nhiều hơn, nói chậm lại một chút, và đặt cả dịu dàng của mình vào từng lời thủ thỉ. Để rồi giữa những ngày mệt mỏi, chỉ cần một câu hỏi đúng lúc cũng đủ khiến lòng người mềm ra. Yêu thương, rốt cuộc, không phải là điều gì xa xôi, mà là khi có một người vẫn kiên nhẫn gọi tên ta bằng những lời quan tâm rất khẽ, rất thật, và rất gần.Cùng đón nghe nhé! ______Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe​⁠ nha!https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=XiCyL5BESPWCS06YE3kpnQ
Hãy tưởng tượng bản thân đang ở trong một khu rừng cực kì tối, cậu đang đi và tưởng tượng có thứ gì đó đứng sau lưng cậu, cậu lập tức quay lại rồi nhìn ra phía sau, cậu nghĩ mình sẽ thấy gì ? Một người khác giớimột con mamột con chómột con thú hoang hay không gì cả? Hãy thử dừng lại 5s và đưa ra câu trả lời Và đón nghe tập podcast hôm nay để xem cậu có "khả năng trở thành" một kẻ "thái nhân cách" hay không nha? 🤣🤣
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe ​⁠ nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=SmUDmhSMRoabgveaBakQQg________Có những đoạn đường trong đời không kết thúc bằng một đích đến, mà dừng lại ở một trạm dừng chân. Ở đó, ta ngồi xuống một chút, nhìn lại những gương mặt từng quen, những bàn tay từng nắm, những mối tình từng tin là sẽ đi cùng nhau đến cuối con đường. Không phải mọi cuộc gặp gỡ đều sinh ra để ở lại. Có những người đến chỉ để dạy ta cách yêu, có những mối tình đi qua chỉ để nhắc ta học cách buông. Khi ta đủ can đảm để nói lời tạm biệt, không phải vì hết yêu, mà vì hiểu rằng có những mối quan hệ đã hoàn thành vai trò của chúng trong đời mình. Và rằng lời tạm biệt khi ấy, không phải là phủ nhận những gì đã có, mà là thừa nhận rằng mình đã đủ đầy, đủ yêu, đủ đau, đủ trưởng thành, để tiếp tục bước tiếp. Trạm dừng này nào có dành cho sự tiếc nuối, nó dành cho một hơi thở sâu, để khi đứng dậy, ta có thể mang theo những ký ức đã được đặt xuống nhẹ nhàng, và bước vào một khởi đầu mới, bình thản hơn, can đảm hơn, đúng không? Cùng đón nghe tập Radio cuối cùng của 2025 này nhé!
Mình vẫn nhớ như in khoảnh khắc chúng mình quyết định dừng lại. Không phải là một cuộc cãi vã nảy lửa, cũng chẳng phải vì sự xuất hiện của người thứ ba, mà chỉ là một buổi tối ngồi đối diện nhau, nhìn sâu vào mắt nhau và cả hai đều chấp nhận một sự thật rằng chúng mình chỉ yêu nhau đến đây thôi. Vậy tại sao hai người từng yêu nhau đến thế, trân trọng nhau đến thế, cuối cùng lại không thể cùng nhau bước tiếp? Phải chăng, chúng mình đã dùng hết dũng khí để bắt đầu, nhưng tình yêu lại không đủ lớn để vượt qua những khác biệt không thể hòa hợp?Hãy cùng Vì sao thế nhỉ! tìm kiếm câu trả lời trong tập podcast tới đây nhé!____Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nha! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=cmDwx0enT_6TaEHHP3pFTw
"Mẹ ơi!Con biết ơn vì mẹ là mẹ của con, nhưng cũng xin lỗi vì đã là con của mẹ..."Có những lời xin lỗi chưa bao giờ được nói ra, không phải vì không hối hận, mà vì quá đau để gọi tên.“Con xin lỗi vì đã là con của mẹ”, lời xin lỗi dường như chính là tiếng thì thầm của một đứa trẻ đã lớn lên trong cảm giác mình là gánh nặng, là sự sai lầm, là câu hỏi âm ỉ: nếu con không tồn tại, liệu mẹ có nhẹ lòng hơn không?Tập radio này dành cho những người con đã từng thu mình lại để vừa vặn với nỗi buồn của mẹ, từng xin lỗi vì sự hiện diện của chính mình, từng học cách yêu trong lo sợ bị từ chối. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, lắng nghe những khoảng lặng giữa ba mẹ và những đứa trẻ, để hiểu rằng: có những nỗi đau không sinh ra từ ác ý, mà từ những vết thương chưa kịp lành.Cùng đón chờ nhé!
Có một tập Doraemon như thế này Nobita dùng khăn trùm thời gian để biến mình thành một cậu bé 5 tuổi, nhưng giữ nguyên toàn bộ trí nhớ hiện tại. Trong chốc lát, Nobita trở thành thần đồng, bài nào cũng làm được. Nobita đã có một lợi thế ban đầu hoàn hảo so với bạn bè đồng trang lứa: một cậu bé 5 tuổi với trí tuệ vượt thời gian. Nhưng rồi sau đó, Nobita bắt đầu lười học. Không rèn luyện. Không cố gắng. Và cuối cùng, cậu vẫn là một học sinh lẹt đẹt đội sổ như trước đây.Giả dụ đặt trong bối cảnh được tạo điều kiện tốt như một Nobita "thần đồng", liệu chúng mình có thành công được không, hay vẫn lặp lại thất bại cũ? Nếu cuộc đời cho cậu cơ hội thứ hai, thì cậu sẽ tận dụng nó như những gì cậu từng mong ước, hay sẽ lại tiếp tục lãng phí? Hãy cùng Vì sao thế nhỉ đi tìm câu trả lời trong tập podcast ngày hôm nay nhé! ______Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠@lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=6AmkotXOQRWwwKDH2cUjsw
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠@lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=aWTJt-8_TbeJwPlI9ZnA5w________Chúng mình vẫn thường mải miết đi tìm định nghĩa cho hạnh phúc, cho tình yêu, để rồi đôi khi quên mất rằng, có những cảm xúc không cần phải đi đến cuối con đường, chỉ cần được cất giữ trọn vẹn để trở thành một phần ký ức đẹp nhất mà chúng mình từng có. Vì sao thế nhỉ! tin rằng dù cậu chọn tiếp tục ngắm nhìn ngôi sao từ xa, hay dũng cảm bước tới gần hơn, thì mọi lựa chọn đều đáng được trân trọng bởi lẽ dù tình cảm dù có được hồi đáp hay không thì trong khoảnh khắc ấy, cậu đã sống trọn vẹn với trái tim mình bằng tất cả những chân thành.Cùng ngồi lại lắng nghe số Radio hôm nay nhé!
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠ @lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=TvjyUJI-Re6JRk3ZS0yz7w____________________Khẩu xà, tâm chưa chắc đã phật. Khẩu phật, tâm cũng có thể xà. Tâm tốt không đồng nghĩa với việc có quyền làm người khác tổn thương. Nhiều người thường vịn vào lý do “tôi nói vậy để tốt cho bạn”, “miệng thì cộc nhưng lòng thì thương” để biện minh cho những lời nói cộc cằn. Thực tế, dù ý định xuất phát từ thiện tâm, thì ngôn từ gay gắt vẫn có thể để lại vết xước sâu trong tâm hồn người nghe. Lời nói, một khi đã thốt ra, có sức nặng riêng và có thể trở thành ký ức xấu, nhất là đối với những người nhạy cảm hoặc trẻ nhỏ.Trong Bát Chánh Đạo, “Chánh ngữ” là một thực hành cốt lõi. Những cá nhân có lời nói như rắn độc không thể nào là biểu hiện của một trái tim hiền từ, nhân ái. Nếu khẩu đã xà, thì tâm cũng đã mang chút độc ác, bởi ngôn từ không thể tách rời khỏi bản chất của con người. Kể cả khi họ có thể viện lý do rằng đó là sự thẳng thắn, rằng họ không muốn giả dối hay che đậy sự thật, nhưng thật ra, đó chỉ là sự bao biện cho thái độ thiếu tử tế. Một người thực sự tốt bụng, khi họ muốn nói lên sự thật, họ sẽ chọn cách nhẹ nhàng và tinh tế hơn để người nghe có thể tiếp nhận mà không cảm thấy bị xúc phạm.Còn cậu, cậu nghĩ sao? hãy cùng đón nghe tập podcast này nhé!
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=oo8RzMPRQtijJAs8uNNTew_____Ta vẫn thường hay thấy những đứa con gào thét, quả quyết rằng: “Con sẽ không bao giờ lấy một người vũ phu giống ba!” Hay “Thà chết chứ con sẽ không nhẫn nhục như cái cách mẹ vẫn làm.” Chắc hẳn không ít lần chúng ta nhận thấy những đặc điểm xấu xí trong con người cha mẹ mình và tự hứa rằng sẽ không lặp lại những sai lầm đó. Ấy nhưng, đến sau này, đứa trẻ ấy phải rùng mình nhận ra, bản thân đã vô thức trở thành dáng vẻ mà mình đã rất căm ghét, thành một kẻ mang tổn thương và lại đi làm tổn thương người khác. Vậy vì sao những người từng bị tổn thương lại dễ khiến người khác tổn thương? Thực tế, người từng bị tổn thương không đáng trách, nhưng nếu không chữa lành, họ có thể vô thức trở thành "kẻ làm tổn thương". Mỗi người mang một vết thương vô hình. Vì vậy, hãy lựa chọn chữa lành thay vì lây lan nỗi đau. Chỉ khi hiểu mình, ta mới không vô tình làm người khác đau như chính ta từng đau.Cậu suy nghĩ sao về vấn đề này? Hãy cùng đón nghe tập podcast tới đây nhé!
follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠@lunglinhlaploe nhé! https://spotify.link/6fmQ5gSbZXb______Vì yêu, ta có thể trở nên ngây ngô, mù quáng, để rồi dấn sâu vào những hành trình mà ta chẳng thể đoán trước được. Chính trong sự dại khờ ấy, ta mới thực sự cảm nhận được sự sống động của tình yêu, một thứ vừa khiến cảm xúc của ta có thể bay cao đến vút ngàn, vừa có thể kéo ta tới vực sâu đau đớn đến tận cùng. Dù có ngã, dù có lạc lối, ta vẫn muốn tiếp tục bước đi, vẫn muốn giữ lấy thứ cảm xúc ấy như một ngọn lửa bền bỉ, soi sáng và sưởi ấm hành trình của mình. Hôm nay, hãy cùng chúng mình lắng nghe những lá thư được gửi đi từ những tâm hồn từng vì yêu mà dại khờ, vì yêu mà đánh đổi lý trí để xem họ đã trải qua những gì nhé. Cuối cùng thì ai mà chẳng từng mất trí vì tình yêu, rồi cũng lại lý trí vì tình yêu. Mong rằng, những vì sao lấp lánh của mình dù đã hay đang bị tổn thương vì sự dại khờ ấy, có thể chữa lành bằng cách ôm nó vào lòng để biết mình đã từng có thể hết mình mà yêu như thế nhé!
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠ @lunglinhlaploe nhé! https://spotify.link/5Qh8aoWXAXb_______Người ta thường tin rằng, yêu đủ lâu thì sẽ đi đến một kết thúc viên mãn bằng một đám cưới trong mơ . Nhưng thực tế lại không dịu dàng như thế. Có những mối tình đi qua 7 năm, 8 năm, 10 năm… rồi tan trong một buổi chiều bình thường. Không cãi vã, không phản bội, chỉ là không còn đủ cảm xúc để bắt đầu lại.Chúng ta cứ nghĩ “còn yêu là còn ở lại,” nhưng tình yêu không tự lớn lên theo năm tháng, nó cần được lựa chọn, nuôi dưỡng, và nâng lên thành một cam kết. Hóa ra, điều giết chết một mối tình lâu năm không phải là người thứ ba, mà là thời gian, khi nó khiến cả hai thôi cố gắng.Khi không ai dám chọn, không ai dám bước, thì 7 năm cũng chỉ là con số đếm ngược đến chia tay.Đây không phải câu chuyện của riêng ai, mà là câu chuyện của những người từng yêu hết mình, nhưng không đủ dũng cảm để đi đến cùng. Tập podcast tới đây, sẽ dành cho những ai từng yêu dài, từng chờ lâu, và từng phải rời đi trong im lặng.Cùng đón nghe nhé!
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe ​⁠ nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=TfaG0na6Sq6r-8YQI71yJw___________"Dự định 5 năm tới của em là gì?" Mình vẫn nhớ như in câu hỏi ấy từ chị HR trong một buổi phỏng vấn cách đây đã lâu. Mình ngập ngừng nghĩ đại một dự án "vĩ mô" nào đó, trong đầu còn thầm nhủ “chả nhẽ nói em sẽ cố gắng lên chức phó phòng rồi tiến tới cái ghế của trưởng phòng”? nhưng thú thực, trong đầu mình trống rỗng, thậm chí đến việc trưa nay ăn gì mình còn băn khoăn mãi, huống hồ là mục tiêu sự nghiệp 5 năm xa vời.. Trong lòng mình vẫn có một khoảng trống mơ hồ về tương lai. Nhiều khi đi làm chỉ để đến cuối tháng nhận lương, chi trả tiền sinh hoạt phí, mua sắm, để rồi lại hết tiền và lại đi làm, lĩnh lương. Có những ngày chạy deadline hục mặt, mệt rã rời mà chỉ biết khóc trong lòng giá sau này lấy được chồng đại gia để được bao nuôi. Ấy nhưng mà đâu dễ gì mà lấy được chồng đại gia, mà nếu có ăn may đi chăng nữa thì lấy được rồi thì chắc gì tương lai đã không “mịt mù” nữa. Thế là lại tặc lưỡi rồi hì hục bán mình cho tư bản và tiếp tục luẩn quẩn trong con đường dài ngoằng nhàm chán. Chắc hẳn mỗi chúng ta đều đã từng trải qua những ngày mông lung về con đường phía trước, cảm thấy bản thân mình mãi loanh quanh trong một lối mòn cũ mà không thoát ra được. Cậu có một công việc ổn định nhưng không có đam mê, một mối quan hệ đã hết cảm xúc nhưng không đủ dũng cảm để buông tay, hay một dự án đã tốn nhiều thời gian, công sức nhưng không thấy khả quan?Vậy làm thế nào để thoát khỏi vòng lặp vô định ấy, để tìm lại động lực và định hướng cho con đường tương lai? Hãy cùng Vì sao thế nhỉ tìm kiếm câu trả lời trong podcast ngày hôm nay nhé!
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠@lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=dqVzHs8XSSydWo8ovpg8vw _________Có bao giờ cậu cảm thấy xấu hổ vì những vết nứt trong đời mình? Một trái tim tan vỡ sau một cuộc tình dang dở, một ước mơ đành phải khép lại vì những gánh nặng cơm áo gạo tiền, hay một sai lầm khiến cậu mãi day dứt và không thể tha thứ cho chính mình. Chúng mình đã từng cố gắng che đậy, chối bỏ, để rồi thu mình lại trong chiếc vỏ ốc gai góc chất chứa những vết thương lòng vô hình bên trong.Nhưng cậu biết không, chúng mình thường quên mất một điều: những vết nứt là nơi ánh sáng chiếu vào. Đó không phải là dấu hiệu của sự kết thúc, mà là bằng chứng cho việc ta đã từng can đảm sống, đã từng yêu hết mình và vấp ngã rồi lại đứng lên. Hôm nay, hãy cùng Vì sao thế nhỉ! Radio đi tìm thấy sức mạnh và lòng dũng cảm từ những vết nứt trong tâm hồn của những "lá thư không gửi" số tuần này nhé!
Follow thêm dự án Truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠ @lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=MS7bqKCkQyOL7UhNJtk-GQ_________________Có những ngày sáng chói rực rỡ, có những đêm u ám như rơi xuống vực sâu. Ban nãy vừa cười nói vui vẻ, ngay sau đó có thể ảm đạm u uất ngay được. Ấy là một vài mô tả ngắn gọn cơ bản về người mắc rối loạn lưỡng cực, đứng giữa hai bờ hưng - trầm cảm. Người mắc bệnh không chỉ thay đổi về tâm trạng mà còn về mức năng lượng, hành vi, khả năng nhận thức, và lối sinh hoạt hằng ngày. Trong trạng thái hưng cảm, họ có thể trở nên hưng phấn thái quá, nghĩ rằng mình có thể làm được tất cả, có sức mạnh vô hạn. Trong khi đó, ở giai đoạn trầm cảm, họ rơi vào tuyệt vọng, kiệt quệ, mất hết động lực sống.Người ta hay gán mác cho người những kẻ mắc bệnh này là “ đồ tâm thần”. Nhưng sự thật không phải như vậy. Trong tập podcast tới đây, hãy cùng Vì sao thế nhỉ tìm hiểu về căn bệnh tâm lý này nhé!
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠@lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=044q-uu4RpGn-9-nqUp6VQ_______Ta yêu nhau vì điều gì?Cậu có còn nhớ khoảnh khắc trái tim mình loạn nhịp vì một ai đó không?Khoảnh khắc ấy, thế giới dường như thu nhỏ lại, chỉ còn vừa vặn hình bóng một người. Mọi thứ về người ấy bỗng trở nên đặc biệt, từ nụ cười, ánh mắt, giọng nói ấm áp hay chỉ đơn giản từ những thói quen nhỏ nhặt nhất. Cậu bắt đầu để ý những điều vu vơ, mỉm cười một mình khi nghĩ về họ, và cảm thấy bối rối khi vô tình chạm mặt.Giống như một ngày hè oi ả bỗng có cơn mưa rào bất chợt, tưới mát khu vườn tâm hồn và khiến mọi thứ xung quanh bừng lên sức sống mới. Đó là khoảnh khắc tình yêu gõ cửa khiến cậu bỗng thấy cuộc đời này thật đáng yêu biết nhường nào. Vậy liệu những cảm xúc đó chỉ là cơn cảm nắng nhất thời, hay cậu có bao giờ tự hỏi bản thân mình yêu người đó vì điều gì? Vì ngoại hình, tính cách, trí tuệ thông minh hay vì một khoảnh khắc đặc biệt nào đó?Và rồi thời gian trôi qua, khi những rung động ban đầu dần lắng xuống, hoặc khi cậu nhận ra rằng ai đó khác cũng có những điều đặc biệt tương tự, vậy thì điều gì sẽ giữ cậu ở lại, khiến cậu vẫn muốn nắm giữ bàn tay ấy, vẫn muốn cùng người ấy đi qua giông bão cuộc đời?Rốt cuộc chúng ta yêu người đó vì điều gì, và vì điều gì mà họ yêu ta? Trong tập podcast này, hãy cùng Vì sao thế nhỉ! đi tìm câu trả lời nhé!
Follow dự án Truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe​⁠ nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=bPK0lW0JR4OHFZBB6V3Y6g___________________Thứ đắt giá nhất có lẽ không phải là một bức tranh không tì vết mà là một nét cọ vụng về, một câu chuyện chân thật, là tất cả những gì chứng minh rằng, một con người, chứ không phải một thuật toán, đã ở đây. Bởi có lẽ, sau cùng, thứ chúng ta tìm kiếm trong nghệ thuật không phải là sự hoàn hảo mà là sự đồng điệu trong một tâm hồn, giá trị sẻ chia về mặt cảm xúc.Vậy nên, thay vì lo sợ, có lẽ đây là lúc để những người làm sáng tạo tự hỏi mình: "Giá trị cốt lõi của mình nằm ở đâu? Điều gì khiến tác phẩm của mình là duy nhất?". Cuộc cách mạng AI này, suy cho cùng, có thể là một cú hích cần thiết để chúng ta tìm về với bản chất sâu thẳm nhất của sự sáng tạo: đó là kể câu chuyện của con người, bằng cả trái tim.
Follow thêm dự án mới của chúng mình tại @lunglinhlaploe ⁠ nhé!https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=Lez2oteXRhaofPqTAk46jQ ________Những người từng yêu nhau, những người từng là nguồn vui, những người từng nhen lên hy vọng, gieo niềm tin và khát vọng sống trong nhau, lại phải rời xa nhau vào một ngày nào đó. Liệu rằng họ có gặp lại nhau không? Có bao giờ cậu thắc mắc rằng, vì sao những điều tuyệt vời này lại sớm kết thúc như vậy? Và liệu rằng sự đồng hành ngắn ngủi này là một món quà hay một sự trừng phạt mà cậu phải gánh vác? Nếu là món quà, tại sao lại khiến ta đau đớn đến thế? Nếu là sự trừng phạt, tại sao ta vẫn biết ơn vì đã từng có?Hãy cùng đón nghe số Podcast đặc biệt này của Vì sao thế nhỉ nhé!
Follow dự án truyện ngắn của chúng mình tại đây nha! ​⁠ @lunglinhlaploe____Mình vẫn nhớ cái nắng gắt của mùa hè năm đó, khi trong tay vẫn nắm rung động đầu đời, vẫn nhớ những cái ôm đầy phấn khích, cả những cái hôn chỉ nằm lại trên đôi má. Tình cảm khi ấy thắm thiết và trong trẻo đến vô ngần, vậy mà sâu trong lòng vẫn lẩn khuất một nỗi bâng khuâng khó gọi tên. Có lẽ vì thế người ta gọi tình đầu là mối tình dang dở, bởi những rung động đầu tiên thường gắn với sự ngây thơ, vụng dại, và cả những tiếc nuối vì chưa biết yêu sao cho trọn vẹn.Kí ức về tháng năm đó, về những rung động đầu đời, tựa như cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương vị ngọt ngào của những ngày tháng còn dang dở, chưa hoàn hảo nhưng lại đẹp đẽ đến nao lòng. Tất cả đều trong trẻo, tinh khôi như một bức tranh vẽ vội bằng màu nắng. Theo năm tháng trôi qua, những điều chưa trọn vẹn ấy dần trở thành những mảnh ghép ký ức, vừa ngọt ngào, vừa chua xót, khiến lòng ta không khỏi day dứt và vấn vương.Trong số radio tới đây, chúng ta hãy lại cùng ngồi lại để lắng nghe những lá thư mang theo tâm tư gửi tới tình đầu của mình nhé.
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe ​⁠ nhé! Có bao giờ cậu từng nghĩ về một phiên bản khác của chính mình đang sống một cuộc đời khác ở một hành tinh song song? Nơi những lời yêu thương chưa kịp ngỏ được cất lên, những hành động chưa kịp thực hiện được hoàn thành, nơi những điều "giá như" trở thành những lựa chọn đúng đắn, kịp thời? Mình tin rằng, mỗi trái tim đều cất giấu một câu chuyện như thế. Một mối tình, một cảm xúc, dù chỉ là thoáng qua, nhưng lại in sâu trong ký ức. Chúng mình tiếc nuối vì một khoảnh khắc chần chừ, một sự im lặng khó nói, hay chỉ đơn giản là vì chưa đúng thời điểm. Ở vũ trụ này, mình là người chưa đủ dũng cảm để nói ra, cậu ấy là người chưa đủ sẵn sàng để đón nhận. Nhưng ở một chiều không gian song song nào đó, biết đâu mình đã không giữ im lặng, và cậu ấy cũng sẽ chẳng quay lưng bước đi.Và hôm nay, hãy cùng "Vì Sao Thế Nhỉ! Radio đến với những lá thư của những mối tình còn bỏ ngỏ, những yêu thương chưa từng được cất thành lời, và cả những rung động vẫn khắc khoải đợi chờ một cái tên nhé!
loading
Comments (3)

Lịch Hoàng

❤️❤️❤️

Nov 15th
Reply

Đỗ Mai Tuyền

Em cám ơn chị về bài podcast này ạ! 🥰🥰🥰

Sep 29th
Reply

Đỗ Mai Tuyền

Hãy cạnh tranh với chính mình🥰 Thật khập khiễng khi so sánh cái trung bình của mình với cái hoàn hảo nhất của người khác🥰 Thậm chí người được cho là hoàn hảo cũng có cái bóng, cái bóng đó phải đi làm chiều tất cả mọi người, những người đã đặt kỳ vọng vào họ🥰

Sep 23rd
Reply