Discover
Người Thành Công
804 Episodes
Reverse
Người đàn ông mất 6 TỶ USD trong 1 ngày – và cú đặt cược khiến Phố Wall câm lặng Năm 2000, giữa lúc cơn bão bong bóng Dot-com đang càn quét thế giới, có một người đàn ông đã thiết lập nên một kỷ lục mà không một ai muốn nắm giữ: Mất 6 tỷ đô la chỉ trong vòng 24 giờ đồng hồ. Tên của ông ta là Michael Saylor. Từ vị thế một tỷ phú công nghệ lừng lẫy, Saylor bỗng chốc trở thành "kẻ tội đồ" trong mắt phố Wall, bị chế giễu như một ví dụ điển hình của sự thất bại thảm hại. Báo chí đua nhau đăng tải hình ảnh của ông với những dòng tít mỉa mai. Các nhà phân tích tài chính dùng câu chuyện của ông như một bài học cảnh tỉnh cho những ai dám mơ mộng quá lớn. Thế nhưng, 20 năm sau, cái tên ấy lại một lần nữa khiến cả thế giới tài chính phải chấn động. Không phải vì một cú ngã mới, mà vì một canh bạc "vô tiền khoáng hậu".Trong khi các định chế tài chính lớn còn đang loay hoay nghi ngờ, Michael Saylor đã đưa ra một quyết định điên rồ: Đặt cược toàn bộ vận mệnh của đế chế MicroStrategy vào Bitcoin – một loại tài sản mà nhiều người gọi là "bong bóng", "trò lừa đảo", hay "cơn sốt hoa tulip của thế kỷ 21".Ông bị gọi là "kẻ liều lĩnh", là "người cầm lái mù quáng" đang lao vào vực thẳm. Các chuyên gia tài chính lắc đầu ngao ngán. Cổ đông lo lắng. Đối thủ cười nhạo. Nhưng liệu đó là sự liều lĩnh của một kẻ đường cùng, hay là tầm nhìn thiên tài của một người đã thấu thị quy luật của dòng tiền trong kỷ nguyên số?Hôm nay, chúng ta sẽ cùng lật lại hồ sơ về Michael Saylor – từ sinh viên xuất sắc của MIT với giấc mơ bay bị tan vỡ, cú ngã ngựa đau đớn nhất lịch sử tài chính, cho đến hành trình trở thành "nhà tiên tri" của Bitcoin và là một trong những người nắm giữ kho báu kỹ thuật số lớn nhất hành tinh.
Vì sao mọi lập trình viên đều mang ơn Dennis Ritchie?Tháng 10 năm 2011. Cả thế giới hướng về thung lũng Silicon để tiễn biệt một huyền thoại. Những trang báo lớn nhất, những buổi lễ tưởng niệm xa hoa, và những giọt nước mắt lăn dài cho vị CEO đã thay đổi cách chúng ta chạm vào thế giới: Steve Jobs. Nhưng... ngay trong tuần lễ đó, giữa sự ồn ào của truyền thông, có một sự ra đi khác... lặng lẽ hơn rất nhiều. Tại một ngôi nhà nhỏ ở New Jersey, một người đàn ông 70 tuổi được tìm thấy khi đã trút hơi thở cuối cùng từ bao giờ. Không có những buổi livestream trực tiếp, không có hoa tươi phủ kín các con phố. Thế nhưng, nếu không có người đàn ông này... thì chiếc iPhone trên tay Steve Jobs sẽ chỉ là một khối sắt vô hồn. Internet như chúng ta biết ngày nay sẽ không phát triển. Những trình duyệt bạn đang dùng, những siêu máy tính dự báo thời tiết, hay thậm chí là hệ thống điều khiển máy bay... tất cả sẽ đóng băng. Người đàn ông đó là Dennis Ritchie.Người ta gọi ông là "Cha đẻ của mọi ngôn ngữ lập trình", là "Kiến trúc sư trưởng" đã đặt những viên gạch đầu tiên cho nền văn minh kỹ thuật số. Nếu coi thế giới công nghệ hiện đại là một tòa lâu đài nguy nga, thì Dennis Ritchie chính là người đã tôi luyện ra thép, đúc nên gạch và vẽ ra bản thiết kế cho nền móng sâu tận dưới lòng đất. Lịch sử có thể đã lãng quên sự ra đi của ông, nhưng thế giới này đang vận hành trên hơi thở của ông.Trong video này, chúng ta sẽ ngược dòng thời gian về phòng thí nghiệm Bell Labs huyền thoại, để tìm hiểu về cuộc đời và di sản vĩ đại của một thiên tài ẩn dật – người đã thay đổi nhân loại bằng những dòng code thầm lặng: Dennis Ritchie.
Không có cỗ máy này, sẽ không có iPhone hay chip bán dẫnBạn có thể đã nghe về TSMC, về Samsung, về những cỗ máy quang khắc EUV trị giá 350 triệu đô của ASML mà cả thế giới đang tranh giành. Nhưng có một câu hỏi mà hiếm ai đặt ra: thứ gì đã chế tạo ra những cỗ máy ấy? Câu trả lời nằm trong ba chữ cái mà đa số mọi người chưa từng nghe đến: CNC.CNC, viết tắt của Computer Numerical Control, hay "Điều khiển số bằng máy tính", là công nghệ gia công chính xác cho phép máy móc cắt gọt kim loại với sai số nhỏ hơn sợi tóc người hàng nghìn lần. Nó không hào nhoáng như trí tuệ nhân tạo, không sexy như xe điện tự lái, nhưng nếu CNC biến mất ngay lúc này, toàn bộ nền văn minh công nghiệp của nhân loại sẽ đóng băng trong vòng vài tuần.Không có CNC, không có máy bay. Không có CNC, không có tàu ngầm. Không có CNC, không có ô tô, không có thiết bị y tế, không có tua-bin điện gió, và quan trọng nhất, không có bất kỳ con chip nào. Bởi vì những cỗ máy sản xuất chip, từ máy quang khắc đến lò nung wafer, từ buồng chân không đến cánh tay robot, tất cả đều được sinh ra từ bụng của những chiếc máy CNC. Nói cách khác, CNC là "Mẹ của mọi cỗ máy". Nó chế tạo ra những cỗ máy, để những cỗ máy ấy chế tạo ra mọi thứ còn lại.Video này là câu chuyện về hành trình tám thập kỷ của CNC, từ một ý tưởng điên rồ trong đầu một kỹ sư Mỹ đang vật lộn với cánh quạt trực thăng những năm 1940, cho đến cuộc chiến tranh lạnh công nghệ đang diễn ra ngay lúc này, đầu năm 2026, khi các siêu cường giành giật từng chiếc máy CNC 5 trục như thể đó là vũ khí hạt nhân. Hãy bắt đầu từ nơi mọi thứ khởi nguồn. Một nhà máy ồn ào ở Michigan. Một người đàn ông tên John Parsons. Và nỗi ám ảnh về những cánh quạt trực thăng không bao giờ đủ hoàn hảo.
Sự sụp đổ của ngành TV Nhật BảnCó một thời, “Made in Japan” không chỉ là một dòng chữ về xuất xứ… nó là một lời khẳng định cho sự thống trị tuyệt đối. Nếu bạn quay ngược thời gian về 20 năm trước, trong phòng khách của những gia đình từ New York, London cho đến Hà Nội, những cái tên như Sony, Panasonic hay Toshiba chính là biểu tượng của sự sang trọng và đỉnh cao công nghệ. Người Nhật không chỉ bán TV, họ bán cả một giấc mơ về sự hoàn hảo. Nhưng đó đã là chuyện của quá khứ.Hãy nhìn vào thực tại: Toshiba đã bán mảng TV của mình cho Hisense. Sharp rơi vào tay Foxconn. Sanyo biến mất. Và mới đây nhất, một cú sốc đã làm rung chuyển cả ngành công nghiệp điện tử: Sony – “vị vua cuối cùng” – cũng đã phải bắt tay liên doanh với TCL của Trung Quốc để sản xuất TV. Điều gì đã xảy ra? Tại sao những gã khổng lồ từng nắm giữ linh hồn của ngành nghe nhìn thế giới lại gục ngã nhanh chóng đến thế? Liệu có phải người Nhật đã quá bảo thủ, hay họ đã bị “bóp nghẹt” bởi một chiến lược tàn khốc từ những đối thủ láng giềng?Trong video ngày hôm nay, chúng ta sẽ cùng lật lại hồ sơ về một cuộc đổi ngôi vĩ đại nhất lịch sử công nghệ: Sự sụp đổ của đế chế TV Nhật Bản và hành trình trỗi dậy đầy tham vọng của người Trung Quốc.
Tại sao nhà vật lý này rời bỏ OpenAI để tự "giải mã" bản chất của AI?Trong cuộc đua trí tuệ nhân tạo đang làm đảo lộn cả thế giới, chúng ta đã quá quen thuộc với những cái tên hào nhoáng. Một Sam Altman đầy tham vọng với OpenAI, hay một Elon Musk luôn gây bão trên truyền thông. Nhưng, phía sau những ánh hào quang đó, có một nhân vật lặng lẽ hơn, kín tiếng hơn, nhưng lại được giới công nghệ coi là “kiến trúc sư trưởng” của kỷ nguyên mới. Một người không đi lên từ những dòng code phần mềm thuần túy, mà bước ra từ những phòng thí nghiệm Vật lý lượng tử đầy khô khan. Ông là Dario Amodei – Người sáng lập Anthropic.Tại sao một tiến sĩ Vật lý Princeton lại có thể khiến cả Google và Amazon phải đổ hàng tỷ đô la để “đặt cược” vào tầm nhìn của mình? Bí mật nào nằm sau “Định luật mở rộng” mà ông tìm ra – thứ đã trở thành kim chỉ nam biến những cỗ máy vô tri trở nên thông minh như con người?Và quan trọng hơn, tại sao giữa lúc cả thế giới đang lao vào cuộc đua AI điên cuồng, ông lại là người duy nhất dám bấm nút “phanh”, chấp nhận rời bỏ hào quang của OpenAI để xây dựng một đế chế riêng vì một nỗi sợ hãi mà ít người thấu hiểu?Trong video này, chúng ta sẽ cùng bạn giải mã cuộc đời và tư duy khác biệt của Dario Amodei. Một hành trình từ những hạt proton nhỏ bé đến việc tái định nghĩa tương lai của toàn nhân loại. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu: Làm thế nào một nhà Vật lý lại có thể "giải mã" được tương lai của trí tuệ nhân tạo?
Vì sao Porsche, Bentley lại tin tưởng lốp xe Nhật Bản này? YokohamaTại vận tốc gần 300km/h trên đường đua Le Mans, thứ duy nhất kết nối một con quái vật cơ khí hàng triệu đô la với mặt đường… chỉ là bốn điểm tiếp xúc có diện tích không quá một bàn tay. Ở ranh giới mong manh giữa vinh quang và thảm kịch đó, người ta không gọi tên sự may mắn. Người ta gọi tên: Yokohama.Nhưng, làm thế nào mà một công ty từng bị san phẳng bởi trận động đất kinh hoàng năm 1923, lại có thể đứng dậy để nắm giữ "mạng sống" của những siêu xe hàng đầu thế giới? Tại sao giữa hàng trăm thương hiệu lốp xe, những gã khổng lồ từ Porsche đến Bentley lại chọn đặt niềm tin vào một biểu tượng hình chữ Y đến từ Nhật Bản?Đây không chỉ là câu chuyện về những vòng lăn của cao su. Đây là cuộc hành trình xuyên thế kỷ của những bộ óc điên rồ nhất xứ Phù Tang — những người đã dùng tinh dầu cam để thách thức vật lý, dùng những đường đua khắc nghiệt nhất để tôi luyện bản lĩnh, và dùng tinh thần võ sĩ đạo để định nghĩa lại khái niệm về sự an toàn tuyệt đối.Trong video này, chúng ta hãy cùng ngược dòng thời gian về năm 1917, để giải mã sự trỗi dậy của một đế chế không bao giờ lùi bước. Yokohama: Từ đống đổ nát của lịch sử đến sự thống trị trên mọi cung đường. Và nó bắt đầu từ một cuộc hôn nhân xuyên Thái Bình Dương, vào một thời điểm mà thế giới đang đứng trước bờ vực của những biến động khủng khiếp nhất lịch sử nhân loại.
Tải ứng dụng Sách Tinh Gọn để nghe hơn 2000 sách tóm tắt nhé bạn: https://www.sachtinhgon.comCUDA đã giúp NVIDIA thống trị chip AI như thế nào?Năm 2008, giữa cơn bão khủng hoảng tài chính toàn cầu, một CEO gốc Đài Loan đứng trước hội đồng cổ đông đang giận dữ. Cổ phiếu công ty ông vừa bốc hơi gần 80% giá trị. Các nhà đầu tư đòi ông phải cắt bỏ ngay một dự án được cho là "vô dụng", một thứ công nghệ tốn kém mà chẳng ai thèm mua, chẳng ai thèm dùng. Họ gọi ông là kẻ mộng mơ viển vông, là người đang đốt tiền của cổ đông vào một ảo tưởng không tên. Người đàn ông đó là Jensen Huang. Dự án bị chỉ trích đó có tên là CUDA. Và nếu ông nghe theo lời họ vào ngày hôm đó, thế giới hôm nay sẽ hoàn toàn khác.Hơn mười bảy năm sau, đầu năm 2026, NVIDIA đã trở thành một trong những công ty giá trị nhất hành tinh, vượt qua cả Apple và Microsoft trong nhiều thời điểm. Những con chip của họ được săn lùng như vàng ròng, được các trung tâm dữ liệu trên toàn cầu tranh giành nhau từng chiếc. OpenAI, Google, Meta, Microsoft, và hàng nghìn startup AI trên khắp thế giới, tất cả đều phụ thuộc vào một thứ: hệ sinh thái phần mềm CUDA mà Jensen Huang đã kiên quyết bảo vệ suốt gần hai thập kỷ.Đây là câu chuyện về CUDA, về ván cược tỷ đô mà cả thế giới cười nhạo, về những năm tháng cô đơn khi đi ngược dòng, và về cách một quyết định đơn độc đã thay đổi hoàn toàn cục diện công nghệ nhân loại. Video này kể về những thăng trầm, những khoảnh khắc suýt phá sản, và những bước ngoặt mà không ai có thể đoán trước. Chúng ta hãy bắt đầu từ một thời kỳ mà GPU còn chưa biết làm gì ngoài việc vẽ những con quái vật trong game.
Tại sao mọi chiếc xe trên trái đất đều có dấu ấn của Bosch?Bạn đang ngồi trong một chiếc ô tô. Có thể là chiếc Toyota Camry đời mới, một chiếc Mercedes sang trọng, hay một chiếc xe điện hiện đại. Bạn nhấn chân phanh. Hệ thống ABS kích hoạt, ngăn bánh xe bó cứng. Bạn chỉnh vô-lăng gấp để tránh chướng ngại vật. Hệ thống ESP tự động can thiệp, giữ xe không bị văng. Bạn khởi động động cơ. Hàng triệu tia lửa điện nhảy múa trong từng xi-lanh, đốt cháy nhiên liệu với độ chính xác đến từng phần nghìn giây. Tất cả những điều đó, dù bạn có biết hay không, khả năng cao đều mang dấu ấn của một cái tên: Bosch.Nhưng đây là điều kỳ lạ: Bosch không phải Tesla, không phải Toyota, không phải bất kỳ thương hiệu xe nào bạn từng nghe. Họ không bán xe. Họ không xuất hiện trên quảng cáo Super Bowl. Logo của họ không nằm trên đầu xe để bạn ngắm nghía mỗi khi đỗ xe. Vậy mà, theo thống kê của chính ngành công nghiệp ô tô toàn cầu, gần 90% các phương tiện giao thông trên Trái Đất – từ xe máy đến xe tải hạng nặng, từ xe điện đến xe chạy xăng – đều có ít nhất một linh kiện do Bosch sản xuất.Làm thế nào một công ty xuất phát từ một xưởng cơ khí nhỏ xíu ở Stuttgart, Đức, với vốn liếng ban đầu chưa đầy 10.000 Mark, lại có thể trở thành "bộ não thầm lặng" chi phối cả ngành công nghiệp ô tô thế giới trong suốt 140 năm? Câu trả lời không chỉ nằm ở công nghệ. Nó nằm ở những con người, những quyết định, những khoảnh khắc sinh tử, và một triết lý kinh doanh kỳ lạ đến mức gần như không ai dám bắt chước.Video này là câu chuyện về Bosch. Và nó bắt đầu vào một ngày mùa thu năm 1886, khi một thanh niên 25 tuổi bước vào một căn nhà trên con phố Rotebühlstraße, với đôi tay chai sạn và một giấc mơ mà chính anh cũng chưa hình dung hết.
Tải ứng dụng Sách Tinh Gọn để nghe hơn 2000 sách tóm tắt nhé bạn: https://www.sachtinhgon.comElon Musk Đã Biến Tên Lửa "Phế Liệu" Thành Di Sản Nghìn Tỷ Như Thế Nào?Ngày 28 tháng 9 năm 2008, trên một hòn đảo san hô hoang vắng giữa Thái Bình Dương, một nhóm kỹ sư kiệt sức đang nín thở nhìn lên bầu trời. Đây là lần phóng thứ tư của họ, và cũng là lần cuối cùng họ có thể thử. Tiền đã gần cạn. Niềm tin đã chạm đáy. Công ty của họ chỉ còn cách phá sản vài tuần lễ. Trước đó ba lần, tên lửa Falcon 1 đã nổ tung trên không trung. Lần đầu, nó cháy rụi chỉ sau 25 giây. Lần thứ hai, nó xoay tròn như con quay và vỡ vụn. Lần thứ ba, khi mọi thứ tưởng chừng hoàn hảo, hai tầng tên lửa va chạm nhau ngay sau khi tách rời, mang theo cả tro cốt của một diễn viên nổi tiếng và hàng trăm triệu đô la hy vọng rơi xuống biển.Elon Musk, người sáng lập SpaceX, lúc này đang ở trong tình trạng tồi tệ nhất cuộc đời. Ông vừa ly hôn, đang phải vay tiền bạn bè để trả tiền thuê nhà, và hai công ty ông đặt cược cả gia tài vào – Tesla và SpaceX – đều đứng trên bờ vực sụp đổ. Thế giới đang chìm trong cuộc khủng hoảng tài chính lớn nhất kể từ Đại suy thoái 1929. Không ai muốn đầu tư vào một gã tỷ phú liều lĩnh đang cố gắng làm điều mà ngay cả các siêu cường quốc cũng từng thất bại.Nhưng vào lúc 23 giờ 15 phút theo giờ địa phương, khi động cơ Merlin gầm lên và ngọn lửa xé toạc bầu trời đêm, điều kỳ diệu đã xảy ra. Falcon 1 bay thẳng lên trời, xuyên qua tầng khí quyển, và chín phút sau, nó đạt đến quỹ đạo Trái Đất. Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, một công ty tư nhân đã đưa tên lửa lên không gian bằng nhiên liệu lỏng.Trong phòng điều khiển, đám đông kỹ sư bật khóc. Họ ôm nhau, hét lên như những đứa trẻ vừa chứng kiến điều bất khả thi trở thành hiện thực. Elon Musk, người đàn ông vốn nổi tiếng lạnh lùng, cũng không kìm được nước mắt. Ông nói với nhân viên của mình bằng giọng nghẹn ngào: "Đây là một trong những ngày vĩ đại nhất trong cuộc đời tôi. Chúng ta đã làm được."Đây là câu chuyện về SpaceX – một công ty sinh ra từ giấc mơ điên rồ, lớn lên giữa những lần thất bại nghiệt ngã, và cuối cùng đã thay đổi hoàn toàn cách nhân loại chinh phục không gian. Đây là câu chuyện về cách một gã ngoại đạo từ ngành công nghệ đã đánh bại những gã khổng lồ như Boeing, Lockheed Martin, và cả các cường quốc không gian. Đây là câu chuyện về niềm tin, sự liều lĩnh, và cái giá khủng khiếp phải trả cho những giấc mơ vĩ đại. Hãy cùng chúng tôi quay ngược thời gian, trở về năm 2001, khi mọi thứ bắt đầu từ một ý tưởng nghe có vẻ hoàn toàn điên rồ: gửi một nhà kính nhỏ lên Sao Hỏa.
Điểm Kỳ Dị - Ngày Loài Người Không Còn Là "Chủ Nhân" Trái Đất? Hãy tưởng tượng bạn tỉnh dậy vào một buổi sáng năm 2045. Bạn mở mắt, nhưng không cần với tay lấy điện thoại. Một dòng thông tin đã hiện lên trước mắt bạn, chiếu thẳng vào võng mạc thông qua một thiết bị cấy ghép nhỏ xíu nằm sau tai. Tin tức, email, lịch trình trong ngày – tất cả đều được một trợ lý ảo thông minh hơn bất kỳ con người nào từng sống trên Trái Đất sắp xếp sẵn. Bạn nghĩ đến việc muốn uống cà phê, và máy pha cà phê trong bếp đã bắt đầu hoạt động – không phải vì bạn ra lệnh, mà vì hệ thống đã đọc được tín hiệu thần kinh của bạn.Bạn bước ra đường. Những chiếc xe không người lái lướt qua êm ru. Trên bầu trời, drone vận chuyển hàng hóa bay theo những quỹ đạo được tính toán đến từng milimet. Ở góc phố, một robot hình người đang giúp một cụ già qua đường, động tác mềm mại và tự nhiên đến mức bạn phải nhìn kỹ mới nhận ra đó không phải con người.Nhưng điều kỳ lạ nhất không nằm ở những gì bạn nhìn thấy. Điều kỳ lạ nhất là bạn không còn hiểu được thế giới đang vận hành như thế nào nữa. Những quyết định quan trọng nhất – từ chính sách kinh tế đến phác đồ điều trị bệnh nan y, từ thiết kế thành phố đến dự báo thiên tai – tất cả đều do những hệ thống trí tuệ nhân tạo đưa ra. Chúng xử lý lượng dữ liệu khổng lồ trong tích tắc, đưa ra những phương án tối ưu mà bộ não sinh học của bạn cần hàng nghìn năm mới có thể thấu hiểu. Bạn đang sống trong một thế giới được thiết kế bởi những trí tuệ vượt xa bạn đến mức không thể đo đếm.Đó không phả ilà viễn tưởng. Đó là kịch bản mà nhiều nhà khoa học và tương lai học hàng đầu thế giới đang tin rằng sẽ xảy ra – có thể sớm hơn bạn nghĩ. Họ gọi thời điểm đó bằng một cái tên: Điểm Kỳ Dị Công Nghệ – Technological Singularity. Đó là khoảnh khắc mà trí tuệ nhân tạo vượt qua trí tuệ con người, rồi tự cải tiến chính mình với tốc độ chóng mặt, tạo ra một vòng xoáy tăng trưởng không thể kiểm soát. Sau điểm kỳ dị, mọi dự đoán của chúng ta về tương lai đều trở nên vô nghĩa – giống như một con kiến cố gắng dự đoán hành vi của con người.Câu hỏi đặt ra là: Điểm kỳ dị có thật sự tồn tại không? Nếu có, nó sẽ đến khi nào? Và quan trọng nhất – loài người chúng ta sẽ ra sao khi không còn là sinh vật thông minh nhất trên hành tinh này?... Để trả lời những câu hỏi đó, chúng ta cần quay ngược thời gian, trở về với những bộ óc vĩ đại đã nhìn thấy tương lai từ hàng thập kỷ trước. Câu chuyện của chúng ta bắt đầu từ một buổi chiều mùa đông năm 1950, trong một căn phòng nhỏ tại Đại học Princeton, nơi một thiên tài toán học đang trò chuyện với các đồng nghiệp về một ý tưởng điên rồ...
Apple từng muốn tiêu diệt startup này nhưng không thành côngCó những khoảnh khắc trong đời người định hình cả tương lai. Với Drew Houston, đó là một buổi sáng mùa đông năm 2009, khi anh bước vào văn phòng của Steve Jobs tại Cupertino. Căn phòng tối giản, chỉ có ánh sáng tự nhiên len qua những tấm kính lớn. Jobs mặc chiếc áo cổ lọ đen đặc trưng, ngồi đối diện với hai chàng trai trẻ còn mang vẻ ngây thơ của sinh viên.Cuộc gặp bắt đầu bằng những lời khen ngợi. Jobs nói về sự tinh tế của sản phẩm họ tạo ra. Rồi ông thả quả bom: Apple muốn mua lại công ty của họ. Con số được đồn đoán lên tới chín chữ số. Drew Houston nuốt nước bọt. Anh biết đây là giây phút định mệnh. Người đàn ông ngồi đối diện không chỉ là Steve Jobs - huyền thoại công nghệ mà anh thần tượng từ thuở sinh viên. Đây còn là con người có thể biến giấc mơ của anh thành hiện thực, hoặc nghiền nát nó chỉ bằng một cái búng tay."Chúng tôi muốn xây dựng một công ty lớn độc lập," Drew nói, giọng run run nhẹ. "Chúng tôi không bán." Không khí trong phòng đông cứng. Jobs từ từ nhấp một ngụm trà. Ánh mắt ông lạnh hẳn. Và rồi, ông phán một câu mà Drew Houston sẽ không bao giờ quên: "Các cậu chỉ là một tính năng, không phải một sản phẩm." Đây không phải lời đe dọa. Đây là lời tiên tri. Nhưng để hiểu tại sao một chàng trai 26 tuổi dám nói không với Steve Jobs, chúng ta phải quay ngược thời gian về ba năm trước đó, về một chuyến xe buýt chạy dọc Bờ Đông nước Mỹ.
Tại sao Meta sẵn sàng trả gần 15 tỷ USD cho Scale AI?Trong cuộc đua AI toàn cầu khốc liệt, nơinhững ông lớn như OpenAI và Google không ngừng tung ra các mô hình ngôn ngữ vàsản phẩm trí tuệ nhân tạo tân tiến, Meta – gã khổng lồ đứng sau Facebook vàInstagram – đang phải đối mặt với áp lực ngày càng lớn. Dù đã tạo được dấu ấn vớidòng mô hình Llama, Meta vẫn có cảm giác bị tụt lại phía sau trong cuộc đua vềcông nghệ lõi và sự hấp dẫn đối với người dùng cuối. Mark Zuckerberg hiểu rõ điềunày, và ông không giấu nổi sự lo lắng. Để bù đắp khoảng cách và khẳng định vịthế, Meta tuyên bố sẽ chi tới 65 tỷ USD mỗi năm cho hạ tầng AI từ năm 2025 – mộtcon số thể hiện rõ tư duy “được ăn cả, ngã về không”.Cao trào của bước đi chiến lược này chínhlà thương vụ đình đám vào tháng 6/2025: Meta đầu tư 14,3 tỷ USD để mua lại 49%cổ phần không có quyền biểu quyết tại Scale AI – một startup đang nổi như cồntrong mảng dữ liệu huấn luyện AI. Giá trị định giá của Scale AI sau thương vụ lậptức vọt lên 29 tỷ USD, gần gấp đôi so với chỉ một tháng trước. Nhưng điều Metanhắm đến không chỉ là cổ phần hay lợi nhuận tài chính. Đây là một nước cờ"acquihire" – thâu tóm để có được nhân tài. Alexandr Wang, CEO thiêntài của Scale AI, sẽ chính thức gia nhập Meta để lãnh đạo một đơn vị AI mới, đồngthời vẫn giữ vai trò trong ban lãnh đạo Scale AI.Thương vụ này là sự kết tinh của nhiều mụctiêu chiến lược cùng lúc. Meta không chỉ mua dữ liệu – nguồn máu nuôi sống cácmô hình AI – mà còn mua trí tuệ và sức sáng tạo, những thứ không thể sao chép.Đây là lời đáp trả mạnh mẽ của Zuckerberg trước làn sóng cạnh tranh dữ dội, thểhiện rõ quyết tâm “gom về” công nghệ và con người để hiện thực hóa tham vọng AIvà cả giấc mơ Metaverse. Khoản đầu tư 14,3 tỷ USD vì thế không chỉ là mộtthương vụ, mà là một canh bạc lớn – một canh bạc có thể vẽ lại toàn bộ bản đồquyền lực công nghệ toàn cầu.
Ngành bán dẫn đã tiến hoá như thế nào?Nếu bạn cúi xuống nhặt một nắm cát trên bãi biển, bạn đang cầm trong tay nguyên liệu thô sơ nhất nhưng cũng quyền năng nhất của thế kỷ 21. Silicon (hay Silic), nguyên tố phổ biến thứ hai trên vỏ Trái Đất chỉ sau oxy, đã nằm lặng lẽ trong những hạt cát ấy hàng tỷ năm, vô giá trị và bị lãng quên. Nhưng chỉ trong vòng chưa đầy một thế kỷ qua, trí tuệ con người đã thực hiện một phép thuật vĩ đại nhất lịch sử: dạy cho cát biết suy nghĩ.Câu chuyện về vi xử lý hay những con chip bán dẫn không đơn thuần là lịch sử khô khan của kỹ thuật, vật lý lượng tử hay các sơ đồ mạch điện chằng chịt. Đó là một câu chuyện kịch tính về những con người kiệt xuất mang trong mình những khiếm khuyết vĩ đại, về những sự phản bội đau đớn giữa thầy và trò, về những canh bạc tỷ đô được quyết định trong các quán ăn bình dân, và những khoảnh khắc "Aha!" lóe lên trong tích tắc nhưng thay đổi mãi mãi cách nhân loại vận hành.Đó là cuộc chiến giữa những cái tôi khổng lồ như William Shockley và "nhóm tám kẻ phản bội", là sự đối đầu sinh tử kéo dài hàng thập kỷ giữa Intel và AMD, là tầm nhìn vượt thời đại của Morris Chang khi xây dựng đế chế TSMC từ con số không, và là sự trỗi dậy thần tốc của Nvidia từ những bữa ăn tại quán Denny's. Trong video hôm nay, chúng ta hãy cùng nhìn lại lịch sử thần kỳ của ngành bán dẫn, mà cụ thể hơn là của chip vi xử lý, để thấy được sức mạnh trí tuệ đã giúp con người đi xa đến cỡ nào.
TRUMPF là ai mà cả Apple, NVIDIA và ASML đều phải phụ thuộc?Trên thế giới, có những công ty mà tên tuổicủa họ đồng nghĩa với sản phẩm họ tạo ra. Bạn nói "Google", người tanghĩ đến "tìm kiếm". Bạn nói "Coca-Cola", người ta nghĩ đến"nước giải khát". Và rồi, có những công ty mà bạn có thể chưa bao giờnghe tên, nhưng nếu thiếu họ, thế giới hiện đại của chúng ta sẽ ngừng hoạt động.Những công ty này không làm ra sản phẩm cho bạn, họ làm ra những cỗ máy làmra sản phẩm cho bạn. Họ là những "Nhà vô địch Thầm lặng".Trong thế giới của những gã khổng lồ vôhình này, có một cái tên đứng ở một vị thế độc nhất: TRUMPF. Nếu bạn đang cầm mộtchiếc điện thoại thông minh, con chip bên trong nó được tạo ra bởi một cỗ máytrị giá 200 triệu đô la. Trái tim của cỗ máy đó, một hệ thống laser phức tạp đếnmức phi lý, được chế tạo bởi TRUMPF. Nếu bạn đang lái một chiếc ô tô, khung vỏcủa nó có thể được cắt và hàn bởi các cỗ máy laser của TRUMPF. Nếu bạn có mộtmáy tạo nhịp tim, hoặc một khớp hông nhân tạo, các bộ phận titan siêu nhỏ đó cóthể đã được gia công bởi TRUMPF.Câu chuyện về TRUMPF không chỉ là câuchuyện về một công ty. Đó là biên niên sử về ngành sản xuất hiện đại. Đó là mộtbộ phim tài liệu kéo dài một thế kỷ về sự tò mò của con người, về lòng can đảmdám đặt cược cả gia tài vào một tia sáng, và về một triết lý kinh doanh độc đáocủa người Đức: kiên nhẫn, chính xác, và luôn luôn nhìn về tương lai. Video nàykhông phải là một câu chuyện hào nhoáng của Thung lũng Silicon với những vòng gọivốn hàng tỷ đô la. Đây là một câu chuyện bắt đầu từ đống tro tàn, được xây dựngbằng mồ hôi, dầu máy, và cuối cùng, được thắp sáng bởi thứ vật chất thuần khiếtnhất: ánh sáng.
Kubota – Xưởng đúc Nhật Bản đã thay đổi cách cả thế giới làm nông như thế nào?Nếu lịch sử công nghiệp thế giới là một bức tranh khổng lồđược dệt nên bởi tiếng ồn của động cơ và sức nóng của lò nung, thì câu chuyện củaKubota Corporation là một nét vẽ màu cam rực rỡ, bền bỉ và đầy nhân văn chạy dọctheo chiều dài của bức tranh ấy. Không giống như những tập đoàn công nghệ hàonhoáng khởi đầu từ thung lũng Silicon, hay những đế chế tài chính sinh ra từ phốWall, Kubota bắt đầu hành trình của mình từ những nhu cầu cơ bản và cấp thiếtnhất của con người: nước sạch để uống và lương thực để ăn. Hơn 130 năm trôi qua, từ một xưởng đúc nhỏ bé nằm lọt thỏmgiữa lòng Osaka thế kỷ 19, Kubota đã vươn mình trở thành một "gã khổng lồ"thực sự của nền nông nghiệp và công nghiệp toàn cầu. Doanh thu hàng chục tỷ đôla, sự hiện diện tại hơn 120 quốc gia, và hơn 50.000 nhân viên trên toàn cầu chỉlà những con số bề nổi. Ẩn sâu bên dưới là một triết lý kinh doanh đậm chất NhậtBản: "On Your Side" (Luôn bên cạnh bạn) – một cam kết đồng hành cùngnhân loại giải quyết những bài toán sinh tử về lương thực, nước và môi trường. Video này sẽ không chỉ là một video lịch sử khô khan về cácmốc thời gian. Chúng ta sẽ cùng nhau bước vào một thước phim tài liệu sống động,quay ngược thời gian trở về những ngày tháng khói lửa của thời Minh Trị, chứngkiến cuộc chiến sinh tử với dịch bệnh, sự trỗi dậy từ đống tro tàn của Thế chiếnthứ hai, và cuộc hành trình chinh phục những cánh đồng lúa bạt ngàn từ Nhật Bảnđến Việt Nam, từ những trang trại rộng lớn ở Mỹ đến những ruộng bậc thang nhỏbé ở châu Á. Đây là câu chuyện về ý chí của sắt thép và trái tim của những ngườikỹ sư đã dành cả cuộc đời để lắng nghe tiếng thở của đất đai.
Vinamilk đã thống trị ngành sữa Việt Nam như thế nào?Năm 1976, khi đất nước vừa thống nhất và nền kinh tế còn vô cùng khó khăn, có ba nhà máy sữa cũ kỹ gần như ngừng hoạt động, thiếu nguyên liệu, thiếu vốn, công suất chỉ còn chưa tới 5%. Trong bối cảnh mà việc đủ ăn còn là vấn đề, ý tưởng xây dựng một ngành công nghiệp sữa hiện đại nghe gần như không tưởng. Nhưng chính từ những nhà máy im lìm đó, một thương hiệu sau này sẽ trở thành niềm tự hào của hàng chục triệu người Việt bắt đầu hình thành. Đứng sau bước khởi đầu ấy là một nữ kỹ sư trẻ vừa trở về từ Liên Xô, mang theo kiến thức và một niềm tin đơn giản nhưng bền bỉ: người Việt có thể tự làm ra những sản phẩm dinh dưỡng chất lượng cho chính mình. Video này này là hành trình biến những dây chuyền cũ kỹ thành một đế chế sữa tỷ đô, và biến một kỹ sư thầm lặng thành người dẫn dắt một trong những doanh nghiệp lớn nhất trong lịch sử kinh tế Việt Nam.
GPS đã thay đổi thế giới như thế nào?Nếu một ngày nào đó, bạn thức dậy và chiếcđiện thoại không thể chỉ đường, máy ATM ngưng hoạt động, máy bay không thể cấtcánh, xe tải không biết phải giao hàng ở đâu, và cả thành phố chìm trong hỗn loạn— bạn sẽ nghĩ điều gì đã xảy ra? Không phải chiến tranh. Không phải mất điện.Mà chỉ đơn giản là… GPS biến mất.Chúng ta đã quen với việc bấm một nút làbiết mình đang ở đâu. Nhưng đằng sau sự tiện lợi tưởng chừng hiển nhiên ấy là mộthệ thống phức tạp đến mức… chỉ cần sai lệch vài phần triệu giây, cả nền vănminh hiện đại có thể rối loạn. Điều thú vị là: GPS không bắt đầu từ Google,cũng không xuất phát từ thói quen “sợ lạc đường” của con người. Nó ra đời từ nỗilo lớn hơn nhiều — nỗi lo của các siêu cường trong Chiến tranh Lạnh, khi chỉ mộtsai số vài trăm mét cũng có thể dẫn đến thảm họa hạt nhân.Vậy chính xác GPS là gì? Ai đã tạo ra nó?Vì sao một công nghệ quân sự tuyệt mật lại trở thành công cụ định hướng chohàng tỷ người? Và quan trọng nhất: GPS đã âm thầm thay đổi cuộc sống của chúngta như thế nào mà nhiều người thậm chí không nhận ra?Trong video này, chúng ta hãy cùng quay lạinăm 1957 — nơi tất cả bắt đầu bằng những tiếng “bíp… bíp…” yếu ớt vọng xuống từbầu trời. Một âm thanh nhỏ bé… nhưng đã mở ra kỷ nguyên của vị trí, dẫn đườngvà thời gian chính xác trên toàn cầu.
Tại sao đế chế lốp xe Michelin lại có quyền lực trong ngành ẩm thực?Một chàng người tuyết tròn trịa, trắng toát, tay cầm một chiếc ly cao và cười rất tươi. Nhưng trong chiếc ly ấy không phải là rượu, mà là đinh, mảnh kính vỡ và đá sắc. Đó không phải hình ảnh trong một bộ phim rùng rợn, mà là biểu tượng của Michelin. Nhân vật đó có tên là Bibendum, cái tên nghe như bước ra từ thần thoại La Mã. Tờ Financial Times từng xem đây là một trong những logo xuất sắc nhất thế kỷ. Đằng sau vẻ ngoài vui nhộn ấy là câu chuyện về một gia đình kinh doanh trải qua nhiều biến cố, về những phát minh làm thay đổi cách con người di chuyển, và về những quyết định có sức ảnh hưởng rất lớn.Michelin về bản chất là một công ty bán lốp xe. Thế nhưng, cùng lúc, họ lại có quyền lực đặc biệt trong thế giới ẩm thực. Một ngôi sao Michelin có thể đưa một nhà hàng hay một đầu bếp lên đỉnh cao danh vọng, nhưng cũng có thể tạo ra áp lực nặng nề đến mức hủy hoại sự nghiệp và cuộc sống. Họ khởi đầu từ một xưởng cơ khí nhỏ ở một vùng quê nước Pháp đang bên bờ phá sản, rồi từng bước vươn lên và đánh bại các tập đoàn công nghiệp lớn của Mỹ ngay trên thị trường của họ.Đó là một hành trình hơn 130 năm, từ bờ vực sụp đổ đến vị thế hàng đầu thế giới. Và câu chuyện ấy không bắt đầu từ những bánh xe, mà từ một quả bóng đồ chơi của một người phụ nữ đến từ Scotland.
Bạn không biết công ty này, nhưng nếu thiếu nó, nền nông nghiệp sẽ gặp vấn đề - YanmarCó những công ty bạn nghe tên mỗi ngày. Nhưng cũng có những công ty gần như vô hình, dù sản phẩm của họ đang vận hành cả thế giới. Hãy thử tưởng tượng một buổi sáng không có máy cày trên cánh đồng, không có động cơ trên những con tàu cá, không có máy móc trong các công trường xây dựng. Hàng triệu người sẽ phải quay lại làm việc bằng sức người, như cách đây hàng trăm năm.Có một công ty Nhật Bản đã âm thầm ngăn điều đó xảy ra suốt hơn một thế kỷ. Họ không quảng cáo rầm rộ. Không chạy theo hào quang. Nhưng sản phẩm của họ xuất hiện ở khắp nơi con người lao động. Câu chuyện này bắt đầu từ một cậu bé ở vùng quê nghèo Nhật Bản, lớn lên với một câu hỏi rất đơn giản: Vì sao con người phải làm những công việc nặng nhọc đến kiệt sức, trong khi máy móc có thể làm thay? Từ câu hỏi ấy, một đế chế được hình thành. Và hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau đi qua hành trình hơn 110 năm của Yanmar – gã khổng lồ thầm lặng đã giải phóng sức lao động cho hàng trăm triệu người trên khắp thế giới.
Dầu mỏ đã huỷ hoại nền kinh tế Venezuela như thế nào?Giữa thế kỷ 20, nếu có ai đó nói rằng một trong những quốc gia giàu nhất thế giới, nơi sở hữu trữ lượng dầu mỏ lớn hơn cả Ả Rập Xê Út, sẽ có ngày người dân phải bới rác tìm đồ ăn và tháo chạy khỏi quê hương theo hàng triệu người, chắc chắn đó sẽ bị coi là một lời nói đùa ác ý. Thế nhưng, đó chính là thực tại tàn khốc của Venezuela – quốc gia từng là niềm tự hào của cả Nam Mỹ. Từ những đại lộ rực rỡ ánh đèn ở Caracas cho đến những giếng dầu sùng sục chảy dưới lòng đất, Venezuela đã từng có tất cả. Vậy điều gì đã khiến một "thiên đường" sụp đổ? Liệu đây là một âm mưu địa chính trị phức tạp từ bên ngoài, hay là một chuỗi sai lầm nối tiếp sai lầm từ bên trong?Câu chuyện về Venezuela không chỉ là câu chuyện về những con số kinh tế khô khan, mà là bài học xương máu về quyền lực, tài nguyên và những quyết định làm thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc. Trong video này, chúng ta sẽ cùng ngược dòng thời gian để chứng kiến sự thăng hoa rực rỡ của quốc gia từng được mệnh danh là "Ả Rập Xê Út vùng Nam Mỹ" và phân tích những nút thắt định mệnh đã đẩy quốc gia này vào một trong những cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất lịch sử hiện đại.




