DiscoverĐài Hà Nội | Lưu Hường Blog chiều | Podcast
Đài Hà Nội | Lưu Hường Blog chiều | Podcast
Claim Ownership

Đài Hà Nội | Lưu Hường Blog chiều | Podcast

Author: Đài Hà Nội

Subscribed: 9Played: 831
Share

Description

Phát hành định kỳ vào lúc 18h15 hằng ngày, BTV Lưu Hường của Đài Hà Nội sẽ chia sẻ cùng quý vị và các bạn những câu chuyện nhỏ nhưng mang đầy ý nghĩa từ đời sống, những dòng tự sự, và đặc biệt, có cả những ca khúc do chính BTV Lưu Hường thể hiện cùng với cây đàn Guitar.
"Tôi yêu Guitar, và tôi yêu Hà Nội. Những ca khúc tôi hát trong chương trình chính là tiếng lòng của tôi dành cho người tôi yêu thương, dành cho bạn bè, dành cho tất cả thính giả của Đài Hà Nội và dành cho cuộc sống này”
868 Episodes
Reverse
Trong ký ức của mỗi người luôn có một loài cây gắn với tuổi thơ. Có thể là cây bàng trước cổng trường, cây cau sau vườn nhà, hay một tán cây đứng lặng lẽ nơi đầu ngõ. Với người K’Ho, loài cây ấy mang một cái tên rất đỗi quen thuộc - cây me.
Hoàng hôn hồ Tây đặc biệt đẹp vào những ngày hè, những ngày trước bão và cả những ngày sau bão. Ngay cả khi nắng sắp tắt, bầu trời vẫn rực rỡ đến nao lòng.
Có những nơi ta sinh ra, lớn lên giữa mênh mang nắng gió. Rời đi rồi, mỗi khi nhớ lại, lòng bỗng dịu xuống, bình yên đến lạ, như thể nơi ấy chưa bao giờ rời khỏi ta. Với một người, nơi chốn ấy mang tên biển.
Có những mùa trong đời không được đo bằng thời gian, mà được gọi tên bằng cảm xúc. Đó là khi ta rời một miền đất quen để đến một nơi xa lạ, mang theo trong tim không chỉ hành lý, mà còn là yêu thương đủ đầy để bắt đầu một tổ ấm mới. Và rồi, giữa nhịp sống chậm rãi của những ngày đông, khi ta có nhau, tình yêu tự nhiên cất lên, êm đềm như một bản nhạc nền dịu nhẹ.
Khi ta đủ bao dung với những vết xước của mình, ta cũng sẽ đủ nhẹ nhàng để không tạo thêm những vết xước mới cho người khác. Và yêu thương - theo cách rất lặng ấy - sẽ ở lại, để chữa lành những điều từng đau.
Có những chuyến đi bắt đầu bằng khát khao khám phá thế giới, nhưng kết thúc lại bằng một cuộc gặp gỡ rất riêng - gặp lại chính mình. Người ta đi thật xa, qua những miền đất lạ, qua những mùa khác nhau của thời tiết và cảm xúc, để rồi chợt nhận ra điều mình tìm kiếm chưa bao giờ ở quá xa.
Trong hành trình sống của mỗi người, có những miền đất không ở lại thường xuyên, nhưng mỗi lần chạm vào lại đủ khiến ta muốn chậm hơn một nhịp. Không phải để tìm điều gì lớn lao, mà chỉ để soi lại mình - xem sau những ngày chênh vênh, ta đã mệt đến đâu.
Trong ký ức của mỗi gia đình, thường có những điều rất giản dị nhưng lại ở lại rất lâu. Có khi chỉ là một mùi hương thoảng qua, một thói quen lặp lại mỗi sớm mỗi chiều, hay một câu chuyện cũ được nhắc đi nhắc lại qua năm tháng. Với gia đình của một người, ký ức ấy mang hương trà.
Có những mùa trong năm không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại đủ sức làm lòng người dịu lại. Với một người, đó là mùa đông - và hơn cả cái lạnh, người ấy nhớ đến nắng đông. Thứ nắng không chói chang, không gay gắt, chỉ nhè nhẹ thôi mà đủ để sưởi ấm những miền ký ức rất sâu.
Trong ký ức của mỗi người, luôn có một miền thương nhớ rất riêng. Có người là một con ngõ nhỏ, có người là mùi khói bếp chiều đông, và với ai đó, miền thương nhớ ấy bắt đầu từ một món ăn quê nhà - mộc mạc thôi, nhưng đủ để mỗi lần nhớ về, lòng lại chùng xuống dịu dàng.
Có những áp lực không phát ra thành tiếng, nhưng lại đè nặng lên lòng người từng ngày. Chúng không đến từ khó khăn mưu sinh, cũng không hẳn từ thất bại, mà đến từ những kỳ vọng rất quen thuộc - kỳ vọng mang tên “con nhà người ta”.
Trong đời, có người chỉ đi cùng ta rất ngắn, đủ để nhớ tên. Không cuộc gặp nào là ngẫu nhiên. Mỗi người đến, dù lâu hay chóng, đều mang theo một lý do: sẻ chia, bù đắp, hoặc dạy ta yêu thương và buông bỏ.
Giữa những bộn bề của cuộc sống, có khi ta không cần tìm kiếm điều gì lớn lao để cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cần chậm lại một chút, lắng nghe nhiều hơn một chút, ta sẽ nhận ra quanh mình vẫn luôn hiện hữu những niềm vui rất nhỏ - giản dị thôi, nhưng đủ khiến lòng người ấm lên.
Khi những ngày cuối năm âm lịch dần khép lại, dường như trong mỗi chúng ta lại có một miền ký ức khẽ thức dậy. Đó có thể là mùi khói bếp, là bát canh rau quen thuộc, hay chỉ đơn giản là một sắc màu xưa cũ… Với một người, đó là màu vàng của những bông hoa cải ven sông - thứ màu vàng lặng lẽ mà da diết đến nao lòng.
Có những khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng lại đủ khiến ta chậm lại giữa dòng thời gian đang trôi không ngừng. Đó có thể là một buổi sáng đầu năm còn vương hơi lạnh, một tia nắng mỏng vừa chạm hiên nhà… và đôi khi, chỉ là giây phút ta đứng trước cuốn lịch mới, lặng lẽ ngắm nhìn tờ lịch đầu tiên của năm.
Năm mới bắt đầu thường không ồn ào như ta tưởng. Đôi khi, năm mới đến rất khẽ, trong một chuyến bay sớm, trong bước chân chậm rãi giữa một thành phố quen mà vẫn luôn mới, trong cảm giác lòng mình dịu lại sau những tháng ngày đã đi qua.
Giữa những ngày cuối năm tất bật, có những ký ức nhỏ bé chỉ cần chạm khẽ là đủ làm tim mềm lại: mùi lá dong, tiếng pháo giao thừa xưa, bữa cơm sum họp hiếm hoi hay làn khói bếp lam chiều.
Có những thời khắc trong năm khiến con người ta tự nhiên muốn sống chậm lại. Không phải vì mệt mỏi, mà bởi lòng mình vừa đủ lặng để nhìn lại một chặng đường đã qua. Tháng Một là khoảng thời gian như thế. Không ồn ào, không vội vã, tháng Một đến rất khẽ - mang theo cái rét ngọt cuối đông, những tia nắng mỏng như tơ và cả những rung động dịu dàng trong tâm hồn mỗi người.
Có những buổi sáng mùa đông, chỉ cần một tách trà nóng, một khoảng lặng rất khẽ… là đủ để ký ức quay về. Ký ức về một mái nhà xưa, về hơi ấm của bếp lửa, về dáng ngồi trầm mặc của người thân - người đã dạy ta cách sống chậm, sống bền bỉ và lặng lẽ dâng hiến cho đời, như một loài hoa nở trong sương giá.
Với những người con lấy chồng xa, hạnh phúc giản dị là đôi khi được trở về, được là con gái bé nhỏ trong vòng tay gia đình.
loading
Comments