DiscoverĐài Hà Nội | Đọc truyện đêm khuya
Đài Hà Nội | Đọc truyện đêm khuya
Claim Ownership

Đài Hà Nội | Đọc truyện đêm khuya

Author: Đọc truyện đêm khuya - Podcast Đài Hà Nội

Subscribed: 3,529Played: 27,142
Share

Description

Những cuộc đời... những số phận… những câu chuyện từ hiện thực cuộc sống... cả những hồi tưởng, ký ức về một thời chưa xa...Tất cả sẽ được gửi gắm mỗi ngày một số trong chương trình Podcast Đọc truyện đêm khuya của Đài Hà Nội.
792 Episodes
Reverse
Tiểu thuyết 'Miền đất hứa' tập trung phản ánh cuộc sống của những người lao động tự do vô gia cư, những con người vật vã giữa nhịp sống ồn ào, bụi bặm của đô thị hiện đại. Qua từng trang viết, nhà văn không chỉ mổ xẻ hiện thực khắc nghiệt mà còn cất lên tiếng nói cảm thông, sẻ chia và bênh vực những phận người ở tận cùng xã hội với khát vọng về một đời sống an yên, đủ đầy.
Y Bon có cuộc gặp gỡ đầy ghê rợn và ám ảnh với cô gái người rừng bên lòng suối cạn. Giữa ranh giới sợ hãi và tò mò bản năng, Y Bon đối đầu với một sinh thể hoang dại, sống trên tán cây và phản kháng quyết liệt trước con người. Cuộc chạm trán kết thúc trong hỗn loạn khi cô gái biến mất vào rừng sâu, để lại Y Bon ngỡ ngàng giữa thực và ảo.
Trong dòng độc thoại nội tâm, Y liên tưởng đến những sáng tác cũ về sự săn đuổi và tội lỗi, đặc biệt là hình ảnh người đội phó biên giới sống đời ám ảnh để chuộc lỗi. Những câu chuyện này soi chiếu trực tiếp vào thực tại, khi họ Đào quyết liệt truy tìm bí ẩn còn Y cay đắng nhận ra bản thân luôn chọn sự an toàn, né tránh và thiếu bản lĩnh để đi đến tận cùng sự thật.
Cuộc rình rập tại hồ Nậm Nhịn của Y và họ Đào kết thúc bằng sự sững sờ khi cô gái bí ẩn xuất hiện trần truồng, hoang dại giữa bìa rừng. Trước vẻ đẹp nguyên thủy ấy, họ Đào bất động vì mê hoặc, còn Y cuống cuồng bấm máy. Hành động ấy khiến Y rơi vào trạng thái giằng xé khi nhận ra mình vừa ghi lại sự thật, vừa xâm phạm một ranh giới đạo đức mong manh.
Phần này đẩy cao chủ đề cốt lõi của "Hư thực": sự giao thoa giữa ảo ảnh và đời thực, giữa nhân tính và vô cảm. Qua những số phận bị vùi dập tàn nhẫn, tác giả đặt câu hỏi nhức nhối về trách nhiệm của người cầm bút trước nỗi đau nhân thế. Ở đó, con người bị biến thành phương tiện và dễ dàng bị xóa sổ khỏi ký ức cộng đồng, phơi bày một hiện thực phi nhân tính và đầy ám ảnh.
Y hồi tưởng về đời sống ngầm tại khu trọ ổ chuột – nơi ở của họ Đào và những người phụ nữ bị xã hội rẻ khinh. Trong một đêm rượu huyễn hoặc, họ Đào bất ngờ trở thành điểm tựa tinh thần, gắn kết những thân phận lạc loài. Cuộc vui ấy là khoảnh khắc nhân tính bừng sáng hiếm hoi giữa bùn lầy của sự cô độc và nghèo khổ.
Hồi sinh sau cửa tử, Y được họ Đào chăm sóc tận tình như một người mẹ. Dù dần hồi phục thể lực, lời nhắc về gia đình của họ Đào vẫn khiến Y thấy định mệnh thật xa vời. Những giấc mơ ám ảnh sau cú ngã vẫn bám riết, khiến Y cảm nhận rõ sợi dây bí ẩn không thể gọi tên đang nối chặt mình với họ Đào.
Ám ảnh khuôn mặt cô gái bí ẩn, Y tin đó là mắt xích với họ Đào, lần theo những mảnh ghép vụn vỡ, dấn sâu giải mã bí mật và chạm tới sự thật nguy hiểm.
Xung đột giữa Y và họ Đào đẩy tới ranh giới người - ma cực độ. Giữa những thực thể kỳ dị vây siết, Y bật tiếng cười dữ dội phá tan vòng vây ma quái, khiến họ Đào gục xuống kiệt quệ. Chiến thắng mang đầy vẻ rợn ngợp khi cái ác và sự huyễn hoặc không mất đi, chỉ tạm thời rút lui vào bóng tối.
Tiểu thuyết "Hư Thực" của Phùng Văn Khai sở hữu bố cục độc lạ, không chương hồi, xóa nhòa ranh giới chính phụ. Tác giả dẫn dắt người đọc vào thế giới tư duy mộng mị, đầy ám ảnh về phận người qua nỗi cô đơn sầu tủi của hai nhân vật "Y" và "Gã họ Đào". Đây là một hành trình phiêu lãng vào những góc khuất thẳm sâu của tâm hồn giữa thực và ảo.
Hoàng xuất viện về nhà trong sự yêu thương của gia đình và sự cảm thông từ anh Lân, chị Huệ. Đứng trước bàn thờ cha, anh khóc nức nở trút bỏ mọi đau đớn, sẵn sàng làm lại cuộc đời. Tuy nhiên, mối quan hệ với Thành Trung rạn nứt khi Hoàng thấy Trung được một cô gái khác chăm sóc. Cảm giác lạc lõng và ghen tủi khiến Hoàng quyết định âm thầm rút lui.
Thành xác nhận Bàng là người đồng tính; cả hai sống trong dằn vặt, giằng xé giữa bản ngã và danh dự gia đình. Cùng mang trong mình căn bệnh HIV, họ chia sẻ nỗi sợ cô độc và cái chết. Trong lần gặp cuối, Bàng coi cái chết là sự giải thoát và "trả nợ" thế gian. Thành cũng hé lộ Bàng chính là "Tiểu Long Nữ" – biệt danh trong nhóm "Ngũ long công chúa" nhằm che giấu thân phận thật.
Quang Việt đối đầu với mẹ kế khi bà vào Sài Gòn để ép anh về Hà Nội nhận chức vì toan tính chính trị của gia đình. Bà gay gắt lên án đời tư và xu hướng tình dục của Việt, khiến mâu thuẫn giữa khát vọng tự do và quyền lực gia đình bùng nổ. Cuộc gặp để lại trong Việt nỗi cô độc và sự giằng xé cay đắng của một đứa "con ngoài lề".
Dựa dấu vân tay, cơ quan điều tra xác định Đức “gà”, tội phạm truy nã nguy hiểm, là hung thủ giết Thạc sĩ Bàng. Theo chỉ đạo, trinh sát cải trang đột kích hẻm 44, khống chế đối tượng.
Ban chuyên án N86 bước vào giai đoạn quyết định khi đã có đủ căn cứ bắt giữ Quang "bê" và Hy. Tuy nhiên, Nguyễn Lân quyết định hoãn vây bắt để thu thập thêm chứng cứ và ngăn chặn nguy cơ các đối tượng Việt kiều bỏ trốn qua biên giới. Qua điều tra, công an xác định Tư Sún chính là "mắt xích" then chốt—kẻ môi giới chuyên dắt mối thanh niên đồng tính cho Quang và Hy, bao gồm cả nạn nhân Đặng Thái Huy
Tác giả lý giải sự lệch lạc của Lê Viễn qua tuổi thơ đầy bạo lực, dẫn đến một tâm lý biến dạng khi trưởng thành. Tiếp đón trinh sát bằng vẻ u buồn, Viễn bất ngờ cho họ xem cuốn băng ghi lại cảnh đồng tính tự hành hạ thân thể. Anh thẳng thắn thừa nhận mình đang rơi vào tình trạng tương tự với những cơn kích thích bạo lực ngày càng khó kiểm soát.
Quang Việt thâm nhập thực tế cùng cán bộ xã hội Thanh Tú để thực hiện phóng sự về phòng chống HIV/AIDS. Anh chứng kiến một thế giới đối lập: một bên là lối sống tình dục bừa bãi, coi nhẹ bệnh tật của giới trẻ; bên kia là những nỗ lực tuyên truyền và phát bao cao su tự phát đầy gian truân. Qua đó, tác giả lột tả sự hỗn loạn và nỗi cô đơn của một cộng đồng đang loay hoay tự bảo vệ mình.
Sáng ba mươi Tết, ngôi nhà nhỏ ấm lên trong tình làng nghĩa xóm. Bà con, học trò đến thắp hương, dâng bánh trái, nhắc nhớ đức hạnh, trí tuệ và lòng nhân hậu của bà Hoàng Thị Loan.
Đêm trước ngày 23 tháng Chạp, trong không khí đông Huế nặng nề, Nguyễn Sinh Côn nằm bên người mẹ đang kiệt sức với nỗi lo âu khắc khoải. Trong cơn mơ chập chờn, Côn thấy mẹ đang dệt lụa rồi bỗng chốc bị tấm lụa đào cuốn bay đi mất, để lại cậu bơ vơ gọi mẹ trong tuyệt vọng. Giấc mơ như một điềm báo đau thương cho bi kịch lớn nhất sắp ập đến với tuổi thơ của Người.
Trong không khí vui rộn của nhóm học trò quanh bức tranh khắc gỗ núi Thái Sơn, Côn cùng các bạn đã thống nhất khắc chữ "Hiếu" làm linh hồn cho tác phẩm. Qua cuộc trao đổi, chữ "Hiếu" được giảng giải sâu sắc theo tinh thần Nho học, gắn liền với tình yêu đất mẹ và Tổ quốc. Sự kiện này không chỉ cho thấy sự khéo léo mà còn minh chứng cho tâm hồn thấm nhuần đạo lý và giàu suy tư của cậu bé Côn.
loading
Comments